Hồi ức năm 2002: Khi tôi phải "blackhole" địa chỉ email của mình vì sâu máy tính

07 tháng 4, 2026·4 phút đọc

Một câu chuyện từ kỷ nguyên sơ khai của Internet, khi tác giả buộc phải xóa sổ địa chỉ email cá nhân do bị hàng ngàn con sâu máy tính tấn công thông qua các tệp tin của tựa game Counter-Strike.

Hãy tưởng tượng bạn phải nhờ nhà cung cấp dịch vụ Internet (ISP) "chôn cất" địa chỉ email chính của mình. Nghe có vẻ lạ lùng vào thời điểm hiện tại, nhưng vào năm 2002, một chuỗi sự kiện đặc biệt liên quan đến các con sâu máy tính (worms) đã đẩy tôi đến quyết định cực đoan đó chỉ để giữ cho tài khoản băng thông rộng của gia đình không bị cắt đứt.

Hồi đó, tôi sở hữu địa chỉ [email protected] — một niềm kiêu hãnh nhất định khi các biến thể tên như "Dave", hay tên đầy đủ của tôi đều đã bị người khác đăng ký. Việc sở hữu một tên người dùng ngắn gọn chỉ có 2 ký tự vào lúc đó giống như trúng số.

Những ngày tháng hỗn loạn của Email

Đầu những năm 2000 là một giai đoạn đầy thách thức cho email, đặc biệt là sự xuất hiện của các loại sâu máy tính có khả năng lây lan cực kỳ cao. Nổi tiếng nhất có thể kể đến sâu "ILOVEYOU", gây sự chú ý toàn cầu khi hàng ngàn mạng máy tính, trường học và doanh nghiệp bị tê liệt. Con virus phá hủy này tự gửi bản thân cho mọi người trong danh bạ của người dùng — và vào năm 2000, con số đó lên tới hàng triệu người.

Đến năm 2002, các tác giả sâu máy tính đã trở nên tinh vi hơn. Một trong những thay đổi nguy hiểm nhất — và cũng là lý do khiến hộp thư của tôi gặp nạn — là khả năng thu thập địa chỉ email mục tiêu không chỉ từ sổ địa chỉ của người dùng, mà từ mọi tệp văn bản nằm trên ổ cứng máy tính.

Mối liên hệ với Counter-Strike

Vào thời điểm đó, tôi đang phát triển bản đồ thứ tư cho Counter-Strike — huyền thoại Dust 2. Điều này đồng nghĩa với việc địa chỉ email cá nhân của tôi xuất hiện trong mỗi bản cài đặt game, cụ thể là trong phần thông báo nhiệm vụ mỗi khi người dùng kết nối vào máy chủ:

Dust - Bomb/Defuse by DaveJ ([email protected])

Tất cả các nhà đóng góp cho CS đều có email của mình liệt kê trong mỗi bản cài đặt của tựa game bắn súng phổ biến nhất thời bấy giờ. Và bi kịch xảy ra khi giai đoạn này trùng hợp với sự bùng phát của các sâu máy tính chuyên lây lan qua Internet.

Tất cả những tệp .txt chứa thông tin bản đồ game trên máy tính của hàng triệu game thủ trở thành "mỏ vàng" cho các con sâu máy tính.

Hệ quả và giải pháp "Blackhole"

Tài khoản [email protected] của tôi bắt đầu nhận được hàng chục, sau đó là hàng trăm email mỗi ngày từ các sâu như "Klez". Con số này nhanh chóng tăng lên hàng nghìn email/ngày. Với dung lượng hộp thư khi đó chỉ là 15MB (một con số khiêm tốn ngày xưa nhưng quá nhỏ bé với lượng thư rác này), hộp thư của tôi luôn trong trạng thái quá tải.

Khủng khiếp hơn, các tác giả sâu máy tính đã dùng kỹ thuật giả mạo (spoofing) header để lẩn tránh. Họ dùng ngẫu nhiên địa chỉ email mà chúng thu thập được làm người gửi. Điều này dẫn đến việc nhiều người tin rằng tôi là người phát tán virus.

Cha tôi — người đứng tên tài khoản chính — bắt đầu nhận được cảnh báo từ ISP về việc sử dụng email quá mức. Tài khoản băng thông rộng của cả nhà đứng trước nguy cơ bị đóng cửa.

Tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc gọi điện lên tổng đài BT và yêu cầu họ "blackhole" (chặn và hủy hoàn toàn) địa chỉ [email protected]. Điều này nhằm bảo vệ hệ thống email của họ và ngăn chặn cơn bão email trả lại (bounce emails) hướng đến những nạn nhân vô tội có địa chỉ bị đánh cắp để làm người gửi giả.

Kết thúc sau 24 năm

24 năm trôi qua, tài khoản Internet của gia đình tôi vẫn còn đó. Tò mò xem tình trạng của địa chỉ mail cũ, tôi thử gửi một email đến đó. Kết quả nhận lại chỉ là thông báo "User unknown" (Người dùng không tồn tại). Điều này cho thấy "hố đen" số kia đã được dỡ bỏ sometime in the past và địa chỉ email này đã hoàn toàn biến mất khỏi kỷ nguyên số.

Tôi vẫn thắc mắc liệu sau tất cả những năm tháng đó, nó có vẫn đang nhận được những con sâu máy tính hay không.

Bài viết được tổng hợp và biên soạn bằng AI từ các nguồn tin tức công nghệ. Nội dung mang tính tham khảo. Xem bài gốc ↗