Hệ thống khử muối tại Vịnh: Tại sao một cuộc tấn công đơn lẻ khó có thể làm tê liệt nguồn nước?

06 tháng 4, 2026·8 phút đọc

Hệ thống cấp nước tại khu vực Vịnh được thiết kế với nhiều lớp dự phòng để chịu đựng sự gián đoạn cục bộ, nhưng các cuộc tấn công kéo dài hoặc đa điểm sẽ gây áp lực lớn lên nguồn cung. Công nghệ khử muối đóng vai trò sống còn đối với sự tồn tại của dân sinh và hoạt động kinh tế tại khu vực này.

Hệ thống khử muối tại Vịnh: Tại sao một cuộc tấn công đơn lẻ khó có thể làm tê liệt nguồn nước?

Trên khắp khu vực Vịnh, các cơ sở liên quan đến nước và điện — bao gồm các nhà máy khử muối — đã bị hư hại hoặc đối mặt với rủi ro khi các cuộc tấn công từ Iran mở rộng sang các mục tiêu phi truyền thống.

Tuy nhiên, một cuộc tấn công đơn lẻ khó có thể cắt đứt hoàn toàn nguồn cung cấp nước của khu vực này. Hệ thống được thiết kế để hấp thụ những sự gián đoạn cô lập, nhưng các cuộc tấn công kéo dài hoặc diễn ra tại nhiều điểm sẽ bắt đầu gây áp lực lên nguồn cung cấp nhanh chóng nhiều.

"Tại Vịnh, hệ thống khử muối được xây dựng với đủ dư địa để việc mất đi một nhà máy không ảnh hưởng ngay lập tức đến vòi nước của người dân," ông Rabee Rustum, giáo sư kỹ thuật nước và môi trường tại Đại học Heriot-Watt Dubai, cho biết.

Tại Kuwait, các cuộc tấn công bằng máy bay không người lái của Iran đã làm hư hại hai cơ sở điện và khử muối, cũng như gây hỏa hoạn tại hai địa điểm khai thác dầu. Các địa điểm khác, bao gồm Fujairah tại UAE, đã được xác định là có khả năng bị phơi nhiễm trước rủi ro.

"Tấn công vào các nhà máy khử muối sẽ là một nước đi chiến lược, nhưng nó cũng sẽ tiến rất gần, và trong một số trường hợp vượt qua, lằn ranh đỏ," Andreas Krieg, giảng viên cao cấp tại Trường Nghiên cứu An ninh, King's College London, nhận định.

Cơ sở hạ tầng nước, ông Krieg giải thích, chiếm một danh mục riêng biệt. "Cơ sở hạ tầng nước không chỉ là một tiện ích đơn thuần. Tại những nơi phụ thuộc vào việc khử muối, nó là nền tảng cho sự tồn tại của dân thường, sức khỏe cộng đồng, hoạt động của bệnh viện, vệ sinh và tính chính danh cơ bản của nhà nước."

Ông Krieg lưu ý rằng luật nhân đạo quốc tế dành sự bảo vệ đặc biệt cho các đối tượng dân sự và các đối tượng thiết yếu cho sự tồn tại của dân chúng. "Đó chính là lý do tại sao các cuộc tấn công vào hệ thống nước lại mang nặng tầm nặng pháp lý và đạo đức như vậy," ông Krieg thêm.

Các sự cố này làm nổi bật một thực tế cấu trúc: Khử muối đóng vai trò trung tâm trong nguồn cung cấp nước tại Vịnh, và bất kỳ sự gián đoạn nào cũng đều mang lại những hệ quả tức thì đối với đời sống hàng ngày.

Cơ chế hấp thụ sự gián đoạn

Nhìn bề ngoài, hệ thống khử muối có vẻ dễ bị tổn thương. Tắt một nhà máy, nguồn cung sẽ giảm đi. Nhưng trên thực tế, hệ thống được thiết kế với nhiều lớp dự phòng.

Các nhà máy hoạt động tại nhiều địa điểm khác nhau, cho phép sản lượng được phân phối lại nếu một cơ sở bị chậm trễ. Nước cũng được lưu trữ tại các điểm khác nhau trên toàn mạng lưới, bao gồm các hồ chứa trung tâm và bể chứa tại các tòa nhà, tạo ra một bộ đệm làm chậm sự gián đoạn.

Theo một tuyên bố gửi tới WIRED Middle East của Veolia — một nhà cung cấp dịch vụ môi trường có công nghệ chiếm gần 19% công suất khử muối trong khu vực — "nguồn cung cấp nước của khu vực được đa dạng hóa nhờ mạng lưới numerous cơ sở dọc theo bờ biển."

Công ty này cho biết thêm rằng các hệ thống phân phối được kết nối với nhau, cho phép các nhà máy "hỗ trợ và thay thế cho nhau khi cần thiết," giúp duy trì tính liên tục của dịch vụ.

Tại UAE, công suất lưu trữ thường đủ dùng trong khoảng một tuần, trong khi ở các khu vực khác của vùng, con số này có thể chỉ giới hạn ở hai đến ba ngày, theo Veolia.

Trong thực tế, điều này có nghĩa là hệ thống có thể hấp thụ sự gián đoạn trong một khoảng thời gian giới hạn. Khi lượng dự trữ cạn kiệt, nguồn cung cấp nước sẽ phụ thuộc vào việc các nhà máy có thể tiếp tục sản xuất đủ nước để đáp ứng nhu cầu hay không.

Hệ thống sản xuất nước

Khác với hầu hết các khu vực khác, Vịnh không phụ thuộc vào sông ngòi hay lượng mưa. Khu vực này dựa vào một mạng lưới các nhà máy khử muối dọc theo bờ biển, liên tục chuyển đổi nước biển thành nước uống được.

Nước biển được bơm vào các cơ sở xử lý, được lọc và xử lý thông qua thẩm thấu ngược — ép nước qua màng để loại bỏ muối và tạp chất — hoặc thông qua các phương pháp nhiệt làm bay hơi và ngưng tụ nước. Nguồn cung sau đó được phân phối qua đường ống, lưu trữ trong các hồ chứa và chuyển đến các hộ gia đình, bệnh viện và khu công nghiệp.

Đây không phải là một hệ thống linh hoạt. Nó được thiết kế để vận hành liên tục, sản xuất nước ở quy mô duy trì các thành phố, hoạt động công nghiệp và các dịch vụ thiết yếu. Các quốc gia Vịnh sản xuất khoảng 40% lượng nước khử muối trên thế giới, vận hành hơn 400 nhà máy trong khu vực.

Mức độ phụ thuộc khác nhau tùy theo quốc gia nhưng đều ở mức cao. Tại UAE, nước khử muối chiếm 41-42% tổng nguồn cung cấp nước, trong khi tại Kuwait, con số này là khoảng 90% nước uống, và tại Ả Rập Xê Út là khoảng 70%.

Khi sự gián đoạn trở nên rõ ràng

Đối với người dân, sự gián đoạn sẽ không được cảm nhận ngay lập tức — nước vẫn sẽ tiếp tục chảy.

Ông Rustum giải thích rằng các tòa nhà được hỗ trợ bởi các hệ thống lưu trữ và bơm nước nội bộ, nghĩa là những thay đổi sớm trong nguồn cung có thể không rõ ràng. Trong nhiều trường hợp, áp suất nước vẫn ổn định, ngay cả khi hệ thống rộng lớn hơn đang điều chỉnh.

Bộ đệm này cho phép các thành phố hấp thụ sự gián đoạn ngắn hạn, với nhiều nhà máy, dự trữ và hệ thống giám sát làm việc cùng nhau để duy trì tính liên tục.

Những tác động đáng kể hơn chỉ bắt đầu xuất hiện nếu nhiều phần của hệ thống bị ảnh hưởng cùng lúc. Trong các kịch bản đó, khả năng bù đắp của hệ thống sẽ bị hạn chế hơn. Sự gián đoạn kéo dài sẽ đặt ra thách thức rộng lớn hơn, vì nguồn cung cấp nước là nền tảng cho hệ thống khử trùng bệnh viện, mạng lưới vệ sinh, cơ sở hạ tầng làm mát và hoạt động công nghiệp.

Do đó, theo thời gian, các hệ quả sẽ mở rộng ra ngoài các hộ gia đình và ảnh hưởng đến các dịch vụ thiết yếu cũng như hoạt động kinh tế.

Những giới hạn bắt đầu từ đâu

Ông Rustum cho biết khả năng phục hồi của hệ thống phụ thuộc vào việc sự gián đoạn được kiểm soát. "Các thành phố phụ thuộc vào sản lượng khử muối ổn định, nhưng họ không vận hành mà không có chỗ dựa," ông nói, chỉ ra các dự trữ chiến lược, bổ sung tầng nước ngầm và sự phân bố sản xuất tại nhiều nhà máy.

Bộ đệm này giúp hấp thụ các cú sốc ngắn hạn, nhưng nó không loại bỏ sự phụ thuộc của hệ thống vào hoạt động liên tục.

"Các điểm nhạy cảm là nơi lấy nước biển, nguồn điện cấp cho nhà máy và mạng lưới phân phối," ông thêm. "Mỗi điểm đều có các lớp giám sát và dự phòng."

Nếu sự gián đoạn kéo dài hoặc ảnh hưởng đến nhiều phần của hệ thống cùng lúc, khả năng bù đắp sẽ ngày càng hạn chế. Trong những kịch bản đó, nguồn cung sẽ ngày càng phụ thuộc vào việc các nhà máy tiếp tục vận hành và mạng lưới rộng lớn duy trì sản lượng.

Ông Rustum lưu ý rằng ngay cả khi nơi lấy nước bị ảnh hưởng — ví dụ do ô nhiễm — các nhà máy có thể làm chậm hoặc tạm dừng hoạt động trong khi hệ thống rộng lớn hơn bù đắp. Nhưng điều đó phụ thuộc vào việc sự gián đoạn mang tính địa phương và ngắn hạn.

Như ông Krieg đặt vấn đề, xung đột hiện đại ngày càng gây áp lực không chỉ lên các mục tiêu quân sự mà còn lên các hệ thống duy trì cuộc sống dân sự. Các tác động không phải lúc nào cũng tức thì — nhưng một khi bắt đầu, chúng lan truyền nhanh chóng qua các ngôi nhà, bệnh viện và các cấu trúc hỗ trợ đời sống hàng ngày.

Tại Vịnh, nơi nước được sản xuất thay vì được lấy từ tự nhiên, điều đó khiến công nghệ khử muối không chỉ là cơ sở hạ tầng, mà còn là điểm yếu khó có thể thay thế và càng khó càng bị bỏ qua.

Bài viết được tổng hợp và biên soạn bằng AI từ các nguồn tin tức công nghệ. Nội dung mang tính tham khảo. Xem bài gốc ↗